Hà Nội trà đá vỉa hè
Du lịch không chỉ là khám phá một vùng đất mới, gặp những con người mới, mà còn là trải nghiệm văn hóa mới. Vậy nên nếu tới Hà Nội, bạn đừng quên ghé trà đá vỉa hè – một nét văn hóa đặc sắc của nơi đây.
[rpi]
Không ai biết trà đá vỉa hè ở Hà Nội có tự khi nào, hình như là lâu lắm rồi. Những người con của đất Hà thành khi lớn lên, trưởng thành và đi xa, bao giờ cũng nhớ đến vô cùng một cốc trà đá. Những người ở xa có dịp ghé thăm Hà Nội cũng một lần muốn ghé lại, đón lấy một cốc trà, từ vỉa hè mà ngắm Hà Nội, thấy sao bình dị quá.
Người ta dễ dàng tìm thấy những quán trà đá ở khắp mọi con đường, góc phố. Và cũng dễ dàng để thấy người ta ngồi uống trà đá với nhau một cách thoải mái, thân thiết lạ kì.
Quán trà đá không lớn, thường là bé tí teo, chỉ độc một chiếc bàn nhỏ hoặc cũng có khi chỉ là cái thùng xếp kê lên. Cạnh đó là vài chiếc ghế con con xếp một chồng, ai uống thì rút hai cái ghế, một cái kê ly, một cái để ngồi.
Ấm trà thường được ủ kĩ để giữ ấm, người nào uống lạnh thì cho đá, người nào uống nóng thì cứ thế rót ra. Những ngày trở lạnh, cầm chén trà nghe như sưởi ấm cả một mùa đông.
Cạnh chén trà lại được bày thêm dăm ba thứ, gói thuốc lá, lọ kẹo lạc, tép singgum, miếng lương khô hay vài cây kẹo mút…
Trông giản dị vậy thôi mà cứ bền bỉ qua bao tháng năm. Có những bà, những cô bán trà đá đến hơn nửa cuộc đời, chứng kiến biết bao nhiêu đổi thay, biết bao nhiêu thăng trầm thời gian. Hà Nội phát triển hơn, giàu đẹp hơn, nhưng không vì vậy mà Hà Nội bỏ quên những quán trà đá vỉa hè.
Khách của quán có thể là sinh viên, người đi làm, dân công chức, dân lao động, khách qua đường, thôi thì đủ cả. Người ta ghé vào, gọi lấy một cốc. Có người uống vội, một chút là đi ngay. Có người lại ngồi nhấm nháp, từng chút một, thong thả ngắm nhìn phố xá. Có người uống một mình, trầm ngâm. Có người vừa uống vừa trò chuyện rôm rả. Chuyện xăng dầu, chuyện điện nước, chuyện sáng nay báo có tin gì mới, chuyện con cái đi học xa nhà. Có người thích uống đặc, trà phải thật vàng và chát mới chịu. Có người lại uống loãng, kiểu thơm thơm mùi trà, thế là được.
Những quán trà đá vỉa hè thường pha hai ấm, một ấm là lá chè tươi, rửa sau rồi đun hoặc nấu với nước sôi. Một ấm trà khô, tức là lá chè tươi trải qua những công đoạn phơi, sấy. Nước chè tươi thường có mùi thơm hơn và vị chát, khi để lâu thì nước ngả sang màu vàng sậm. Còn nước trà khô thường được ủ thêm hương hoa như hương nhài, hương sen. Có người dễ tính, nước trà hay nước chè đều được. Có người khó hơn, gu uống phải là nước chè tươi nấu đặc hay trà khô Thái Nguyên.
Không ai biết văn hóa trà đá có tự bao giờ, chỉ biết từ rất lâu rồi, trong kí ức của người Hà Nội, hình ảnh trà đá vỉa hè là một phần không thể thiếu. Người ta ghé quán đôi khi không phải vì khát, mà đôi khi chỉ vì thèm một chén chè, thèm được nhìn ngắm những gương mặt người, thèm cái hương vị phố phường Hà Nội nơi đây.
Đài Trang | Wanderlust Tips | Cinet